Xúc động không nói nên lời, Nắng Hạ khẽ gật đầu rồi lại nấc lên trong tiếng khóc nghẹn ngào.
* * * *
Những ngày này quả là thử thách lớn trong cuộc đời của Nắng Hạ và Huy Linh. Không khí cứ như căng lại mãi để rồi chờ đợi những ánh mắt của những người xung quanh tưởng chừng như làm cho Nắng Hạ nghẹt thở.
Gặp nhau mà chẳng ai dám mở lời ra trước, trong khi ai cũng hiểu người kia đang nghĩ gì. Ai cũng sợ làm cho người còn lại bị khó xử, bị tổn thương, để rồi lãng phí từng giây từng phút quan trọng quý giá. Nắng Hạ ít cười hơn xưa, cứ ngồi rảnh là hình ảnh gia đình cô và gia đình Huy Linh lại lẫn lộn đan xen vào nhau, càng lúc càng làm cho lòng cô rối bời. Muốn trở về gia đình của mình càng nhanh càng tốt, nhưng cũng chẳng muốn rời xa cây cỏ, hoa lá cũng những thung lũng xanh trải dài đầy thơ mộng nơi đây, Nắng Hạ chẳng còn biết làm thế nào nữa. Đứng trước Huy Linh, trước sự ân cần dịu dàng của anh, lòng cô lại nhói đau. Không biết đã bao lần cô tự đặt cho mình câu hỏi rời xa Huy Linh rồi cô sẽ thế nào đây. Cuộc đời từ đây về sau mãi mãi ko được gặp Huy Linh nữa cô sẽ ra sao đây. Cô thực sự ko biết rõ nữa, cứ mỗi lần đặt ra những câu hỏi ấy. con tim cô lại đau thắt. chẳng biết từ bao giờ mà lệ đã tràn đầy trong ánh mắt.
Hôm nay, Huy Linh phải đến phòng ăn trước Nắng Hạ nên cô đi môt mình. Từng bước dọc hành lang trong bộn bề suy nghĩ, cô tình cơ nghe được đoạn hội thoại giữa Huy Linh, bố mẹ và nội của anh trong phòng ăn.
Mẹ Huy Linh nhỏ nhẹ:
- Con cứ thử nêu vấn đề cho con bé nghe xem sao đã nào?
Huy Linh có chút lo lắng:
- Nhưng con sợ cô ấy không đồng ý mà thôi. Ngay cả đến lời yêu thương nói với con cô ấy còn chưa dám nói, huống chi là chuyện phô bày tình cảm trước thiên hạ. Con...........
Nội xen vào:
- Nhưng con à? Chuyện này liên quan đến cả danh dự và uy tín của cả gia đình ta đó, chứ đâu phải đơn giản đâu. Nghe nói, bên nhà ông Trần Hữu, ông Mai Sơn, và cả nhà họ Kim nữa, đều đã có người tham gia rồi. nếu con và Nắng Hạ mà không đi thì.....
Nội đang dở câu thì Nắng Hạ bước vào:
- Con chào nội, chào hai bác ạ.
Mọi người dồn ánh mắt về cô. Nắng Hạ lo lắng:
- Có chuyện gì thế ạ?
Mẹ Huy Linh kéo Nắng Hạ ngồi xuống bên cạnh rồi từ tốn giải thích:
- Con ạ, sắp đến ngày lễ tình nhân rồi và những gia đình trong vương quốc thuộc dòng quý tộc tổ chức một cuộc thi để cuối cùng chọn ra một đôi uyên ương đẹp nhất. Cứ ngày này hàng năm là lễ hội được tổ chức rất công phu và linh đình. Dân chúng khắp các vùng đều kéo về xem. Những năm trước, Huy Linh mãi không chịu có người yêu, cuộc thi diễn ra, mấy ông quý tộc có con tham gia đều rất tự đắc. Năm nay, Bố Mẹ anh muốn anh và Nắng Hạ tham gia cuộc thi. Nghe nói trong cuộc thi có cả hai cô lần trước đã ra mắt Huy Linh, và cùng cặp đôi với họ chính là hai cậu chủ nổi đình nổi đám đã không ít lần gây sức ép cho bố mẹ Huy Linh.
Nói một hồi, Mẹ Huy Linh hỏi:
- Nắng Hạ! Con nghĩ thế nào về ý kiến đó của mọi người?
Nắng Hạ cúi mặt suy nghĩ. Mọi người hồi hộp chờ đợi. Nắng Hạ ít phô trương, lại không quen mang chuyện tình cảm ra trước đám đông, không rõ là cô sẽ trả lời như thế nào đây?
- Con sẽ tham gia cùng Huy Linh, nhưng con sợ sẽ làm mọi người thất vọng mất.
Mọi người ai cũng thở phào nhẹ nhõm, Huy Linh nhìn Nắng Hạ mỉm cười hạnh phúc. Tất cả ngồi rất lâu với nhau bàn về cuộc thi, nói cho Nắng Hạ rõ hơn các phần chơi. Hai người có 3 ngày nữa để chuẩn bị. Thời gian chẳng còn là bao, hai người phải bên nhau nhiều hơn để hiểu rõ nhau hơn. Nhất định lần này hai người phải mang niềm vui về cho gia đình mới được.
****************
....
Tiếng người cầm loa vang lên đều đều.
1...
2...
3........
Bắt đầu.....
Lập tức hai đôi còn lại trong cuộc thi bước vào thử thách cuối cùng. Giữa 10 người con trai đang đứng trước mặt, hai cô gái bị bịt mắt mà trong đó có cả Nắng Hạ sẽ phải tìm được người yêu của mình. Đúng, đích xác đây là đôi bàn tay quen thuộc củaHuy Linh rồi, cô vội nắm chặt lấy và tháo chiếc khăn bịt mắt ra. Một nụ cười lạ, một ánh mắt lạ... Tất cả đều lạ. Không phải là Huy Linh, không phải là Huy Linh ư? Vậy là cô đã thua cuộc rồi sao?
Đôi kia đã nhận đúng, còn cô thì...không. Bao cố gắng của mấy ngày qua giờ đã tan thành mây khói. Huy Linh buồn bã quay đi, rồi Bố Mẹ Huy Linh cũng vậy cả thôi. Mọi người đều buồn bởi chỉ mình cô đã phá vỡ tất cả. Cô òa khóc, khóc trong đau khổ.
Cô giật mình tỉnh giấc. Hóa ra đó chỉ là mơ. Thật đáng sợ!
Suốt đêm đó Nắng Hạ lo lắng không ngủ được. Chỉ sáng mai thôi là cuộc thi đã bắt đầu rồi. Cô sợ! Sợ mình sẽ làm bẽ mặt Huy Linh. Không! Nhất định sẽ không phải là như thế.
******************
Ánh sáng buổi sớm thật dịu dàng. Và một ngày mới lại bắt đầu với bao thử thách.
25 đôi dự thi là 25 sự khác biệt. Trong 25 đôi ấy, chẳng biết có đôi nào giống đôi của Huy Linh và Nắng Hạ không nhỉ?
Nắng Hạ ngồi lo lắng, cô và Hương Lan đã dậy từ rất sớm mà chuẩn bị vẫn chẳng ra đâu vào đâu cả. Mọi chuyện cứ rối tung lên.
Tiếng gõ cửa vang lên, vậy là sắp phải lên đường đến buổi dự thi rồi. Bố mẹ Huy Linh đã đợi sẵn ngoài cử cùng tiếng xì xào bàn tán của Nội. Tất cả đều cùng đi đến buổi dự thi của đôi trẻ, năm đầu tiên Huy Linh đi dự thi ai chẳng hồi hộp. Vẻ háo hức của mọi người khiến Nắng Hạ và Huy Linh cùng nhau quyết tâm chiến thắng để cho Bố Mẹ và Nội mở mày mở mặt với mọi người.
Vẫn cái dáng vẻ như ngày đầu tiên Nắng Hạ cùng anh đến buổi họp, nhìn Huy Linh thật tuyệt. Nắng Hạ đứng sững, tròn mắt nhìn anh. Vẫn động tác quen thuộc - hai tay sỏ túi quần, mái tóc đen dài hơn xưa phủ xuống trán, đôi mắt dịu dàng như ánh sao băng vụt qua bầu trời lúc đêm tối, ... tất cả làm cho Huy Linh có vẻ đẹp thật cuốn hút.
Thể loại: Truyện teen
Fic’s name: Nhìn phía trên Author: có trời mới biết Category: tổng hợp linh tinh...
Thể loại: Truyện teen
Giới thiệu Mỗi khi Hè tới, Belly sẽ bỏ lại sau lưng trường học và bạn bè...
Thể loại: Truyện teen
Có một bí mật nhỏ Giấu ở trong ngăn bàn ♫ Nếu chỉ được phép dùng một...
Thể loại: Truyện teen
HOÀNG THIÊN BĂNG: TÌNH KHÍ NÓNG LẠNH THẤT THƯỜNG,LÀ ĐỨA CON THỨ 2 CỦA MỘT GD...
