- Dạ…cho cháu xin việc ạ !
- Cháu là con nít không xin việc được đâu
- Nhưng…nhưng cháu đã 16t rồi ạ !
- 16
Tất cả phục vụ và ông chủ đều nhìn cô bằng đôi mắt ngạc nhiên và không tin tưởng. Rõ ràng thân hình Ngọc Linh nhỏ nhắn thế này, nhìn cứ như một đứa học sinh lớp 6, lớp 7 sao có thể là 16t được. Ngọc Linh nhận ra ánh mắt ngờ vực bèn rút từ ví của mình chứng minh nhân dân.
Ông chủ cầm CMND và xem xét thật kĩ.
(bạn đang đọc truyện tại Truyenvui24h.sextgem.com ,chúc các bạn vui vẻ)Ông nhìn đi nhìn lại bức hình và người trước mặt, cuối cùng ông buộc cũng phải tin.
- Sao cháu còn đi học mà lại xin đi làm thêm nữa
- Dạ…cháu sống có 1 mình thôi. Ba mẹ cháu mất rồi !
Cứ mỗi lần nhắc tới ba mẹ là Ngọc Linh lại rưng rưng nước mắt. Vì khi cô mất ba mẹ là ở tuổi còn quá nhỏ nên chẳng nhớ một tí gì, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh ông bà Ngọc. Ông chủ thấy tội nghiệp nên đã quyết định cho Ngọc Linh đi làm.
- Thội được, vậy thì tối nay cháu đến làm nhé. Cháu làm từ 6h -11h có được không ?
Gương mặt Ngọc Linh tươi tỉnh hẳn. Nhìn đôi mắt còn đỏ hoe nhưng trên môi đã nở nụ cười tươi tắn ai cũng thấy thương cho cô. Nhìn dáng người nhỏ nhắn vừa đi ra khỏi cửa, ông chủ mỉm cười.
Đúng 6h, Ngọc Linh có mặt ở nhà hàng, cô nhanh chóng thay đồ phục vụ và hăng hái làm việc. Lúc đầu cô khá vụng về và còn làm đổ bát súp khi đem ra cho khách, hai người khách ra phần bực bội nhưng khi thấy đôi mắt to tròn đầy hối lỗi, gương mặt nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi và miệng rối rít xin lỗi ai nấy cũng tha thứ. Cũng may sau lần ấy, Ngọc Linh làm việc tốt hơn, nhiều người khách còn hài lòng về cô, ai nấy đều nói sẽ quay lại nhà hàng này nếu được cô phục vụ. Những người phục vụ khác rất vui và ngạc nhiên, ông chủ mỉm cười hài lòng.
Ngọc Linh làm việc khá vất vả nhưng trên môi cô luôn nở nụ cười. Ngày đầu sẽ rất suôn sẻ nếu như người đó không xuất hiện.
Khoảng 9h, cửa nhà hàng đột ngột mở toang, ai nấy đều nhìn ra. Không gian bỗng chốc im lặng, ai nấy đều hướng mắt nhìn ra cánh cửa. Ngọc Linh thấy lạ cũng nhìn ra, cô sững người, làm rớt cả khay phục vụ bởi…
- Bé con…ra là cô…làm việc ở đây à ?
Kể từ khi thấy Tấn Phong bước vào thì Ngọc Linh cũng đã hiểu ra nhiều điều. Cô biết chắc hôm nay sẽ là 1 ngày không mấy tốt lành, trong lòng cũng có chút hoang mang.
Tấn Phong ngồi vào bàn thượng hạng nhất trong nhà hàng, ngay sau đó là 1 chị phục vụ lớn hơn tuổi của Ngọc Linh bước ra đưa cho cậu ấy menu và chờ xem cậu ấy gọi món. Cậu ấy không hề gọi món mà yêu cầu Ngọc Linh làm phục vụ. Chủ quán ngạc nhiên nhìn cô, cô lắc đầu tỏ ý như không quen, cô quay sang đưa ánh mắt khẩn cầu trợ giúp của chị phục vụ đang ở bàn của Tấn Phong. Chị ấy thấy Ngọc Linh khá tội nghiệp nên đành nói với Tấn Phong.
- Em ấy đang phục vụ nhiều người trong nhà hàng, Phong thiếu gia thông cảm cho, tôi sẽ thay Ngọc Linh phục vụ.
Tấn Phong lập tức đứng dậy, đập tay lên bàn tỏ ý tức giận. Cả nhà hàng im phăng phắc. Ai cũng biết Tấn Phong là con của tập đoàn nhà họ Phùng nổi danh cả nước, họ không muốn mình sẽ phải gánh chịu tai họa. Chị phục vụ ban nãy đã run sợ nay chẳng còn đủ can đảm nên đành phải đến chỗ Ngọc Linh van xin.
- Em ra phục vụ đi. Chị không giúp được.
Ngọc Linh lúc này cũng lo sợ nhưng cô đành phải ra tiếp Tấn Phong.
- Thưa, Phong thiếu gia, cậu muốn dùng món gì ?
- Đem tất cả các món trong nhà hàng này ra.
- Hả ???
- Cô không muốn đem à ? Hay là để tôi gọi ông chủ ?
Tấn Phong nhìn Ngọc Linh, môi cậu ấy nở một nụ cười chẳng mấy tốt đẹp, ánh mắt cố tình châm chọc. Ngọc Linh giờ đây trán toát mồ hôi, cô cắn chặt môi vì lo sợ, môi cô suýt chút bật máu, ánh mắt nhìn ông chủ. Gương mặt ông chủ đang lo lắng. Ông sợ nhà hàng phải đóng cửa. Ngọc Linh không do dự nữa, cô đành làm theo.
- Thiếu gia chờ 1 chút.
Ngọc Linh bước đi, Phong nở 1 nụ cười thích thú.
Trông Ngọc Linh lúc này đến là tội, thân hình thì nhỏ nhắn, trán lại lấm tấm mồ hôi, gương mặt cũng trở nên mệt mỏi. Cô cứ chạy tới chạy lui bưng ra những món mới. Trong lòng cô lúc này hẳn là căm phẫn Tấn Phong lắm ! Hắn thì ung dung cười mỉa nhìn cô. Hắn chỉ gắp vài đũa rồi không ăn nữa đem món mới. Cô thừa biết là hắn đang chọc cô nhưng Ngọc Linh đâu có làm gì được.
Cứ tưởng khi đem món cuối cùng ra rồi, Ngọc Linh xem như chẳng có tai họa gì trong hôm nay nhưng rồi…Khi Ngọc Linh đem thức ăn cuối cùng đến bàn Tấn Phong thì đã có 1 việc xảy ra.
Chẳng qua là trước khi đi ngang bàn Tấn Phong, cô phải đi ngang 1 cái bàn khác và sự cố đã xảy, cô đã té. Ngay khi vừa trượt chân, cái khay đang để bát súp nóng hổi tung bay trên không ngay sau đó nó đã đổ lên tay của Ngọc Linh, đôi bàn tay trắng nhỏ xinh giờ đỏ lên. Tấn Phong vội đứng dậy đến ngay chỗ Ngọc Linh, nhanh chóng anh gọi nhà hàng mang ra một chậu nước lạnh và vài viên đá. Vì đau quá, mắt Ngọc Linh rưng rưng và nhanh chóng vài giọt nước mắt lăn dài kế đó cô vỡ òa. Tấn Phong vừa thấy Ngọc Linh như thế trong lòng bỗng thấy thương xót. Anh an ủi. Ngọc Linh khóc càng to. Tấn Phong bắt đầu bực bội nóng giận. Gương mặt anhđỏ lên, trán nhăn lại. Anh nhớ ra ban nãy những vị khách đã
gạt chân Ngọc Linh.
- Ông chủ
Nghe tiếng gọi hằn học và đầy giận dữ, ông chủ vội chạy ra.
- Đuổi hết những vị khách bàn này ra khỏi nhà hàng ngay.
- Nhưng…
- Nhà hàng ông muốn đóng cửa hay sao ?
- Dạ…dạ được.
Ông chủ nhanh chóng gọi bảo vệ ra đóng cửa. Tấn Phong ân cần ẵm Ngọc Linh đi.
- Tôi xin cho Ngọc Linh về sớm
- Dạ…được.
Ngọc Linh khóc nhiều quá, giờ đây khá mệt nên đã thiếp đi trong vòng tay của Tấn Phong. Tấn Phong nhìn xuống thấy gương mặt Ngọc Linh ngủ ngon, gương mặt còn long lanh vài giọt nước bỗng thấy có xúc cảm lạ trong lòng, môi cậu nở một nụ cười.
Ngọc Linh tỉnh dậy đã thấy mình ở một nơi xa lạ, cô hoang mang lo lắng, chạy ra cửa thì cánh cửa đã mở ra. Người mở cửa không ai khác chính là Tấn Phong. Lúc đó cô sợ lắm ! Gương mặt lỗ rõ hoang mang, đôi mắt y như chú cún con không biết đường về. Cô vội chạy lại lên giường và ôm lấy cái chăn.
- Anh…
- Sao ???
- Sao tôi ở đây ? Mà đây là đâu ?
- Cô đang ở khách sạn, ban nãy cô ngủ thiếp đi. Tôi định đưa cô về nhưng lại không biết nhà cô vậy nên tôi đưa đến khách sạn.
- Anh…anh làm gì …làm gì tôi rồi ?
Đôi mắt cô rưng rưng, Ngọc Linh nhìn lại quần áo trên người, quần áo này vốn chẳng phải là của cô. Trong lòng cô hoang mang tột độ. Tấn Phong nhìn bộ mặt sợ sệt sắp khóc đến nơi trong lòng cảm thấy có gì đó hả hê. Cậu ấy cảm thấy rất vui vì đã khiến cho Ngọc Linh sợ.
Thể loại: Truyện teen
Fic’s name: Nhìn phía trên Author: có trời mới biết Category: tổng hợp linh tinh...
Thể loại: Truyện teen
Giới thiệu Mỗi khi Hè tới, Belly sẽ bỏ lại sau lưng trường học và bạn bè...
Thể loại: Truyện teen
Có một bí mật nhỏ Giấu ở trong ngăn bàn ♫ Nếu chỉ được phép dùng một...
Thể loại: Truyện teen
HOÀNG THIÊN BĂNG: TÌNH KHÍ NÓNG LẠNH THẤT THƯỜNG,LÀ ĐỨA CON THỨ 2 CỦA MỘT GD...
